cô gái đưa đò (Tiếp theo và hết)

Feb 14, 2010 -

 cô gái đưa đò (Tiếp theo và hết)

 

TRUYỆNNGẮN :         TRẦM TƯ MẶC.
                                                                                                    

 

...đền bằng nụ hôn thắm thiết. Chàng đi đến gần thì Sen day qua trơ trẻn : - Anh Bảo đến đúng lời hẹn, làm em vui sướng không gì bằng. Bảo ngạc nhiên nhìn quanh tìm Diệu, thì Sen ỡm ờ :
             -Chị Diệu sẽ ra đây sau. Chị ấy bảo em đến trước chờ anh. Bảo nghe an lòng, đi chậm chậm lanh quanh chờ người yêu. Sen bước theo thân mật nắm tay chàng nói nhỏ : - Anh dẫn em ra bờ suối đi. Em muốn cùng anh lội đua một vòng. Bảo chiều theo ý nàng, mà mắt cứ nhìn  phía sau, coi Diệu đã "ra mặt" chưa? Chàng nghĩ sẽ dối rằng, vì bị sốt nên không thể lội suối, mà hẹn với Sen dịp khác. Hai người đi gần tới suối, bổng Sen làm bộ hai tay ôm ngực kêu đau :
            -Anh ơi! Coi có con gì cắn trên ngực em đây nè! Vừa nói, Sen vừa cổi tung hàng nút vạch áo ra, để trần một khoảng ngực no tròn hấp dẫn. Sen làm bộ bấu móng nhọn lên da trắng cho có quầng đỏ, để Bảo tin thật. Chàng nhìn qua, đưa tay vào túi lấy chai dầu đưa cho nàng và nói : - Cô thoa dầu vào đi sẽ chóng khỏi. Sen làm bộ nhõng nhẽo : - Anh thoa giùm em đi, rồi ngả đại vào lòng chàng, hai chân xụi lơ muốn té, làm Bảo phải ôm giữ nàng lại. Đôi mặt kề nhau, Sen cứ thở làn hơi thơm tho con gái vào môi chàng, nhưng Bảo che miệng và xí gạt :"Diệu ra kìa", rồi chàng đỡ Sen đứng lên ngay ngắn. Sen nũng nịu thêm :
           -Cám ơn anh! Em muốn lội một vòng dưới suối. Anh chờ em nhé!
           Sen bước lại sau gốc cây, cổi bỏ quần áo và phóng mình xuống nước. Chiếc áo tắm hai mảnh rất nhỏ, không che hết thịt da phần dưới và trên. Bảo ngại ngùng quay mặt. Sen vừa lội vừa cố nhoi lên mặt nước, để Bảo thấy thân thể của mình. Thấy Bảo không nhìn nàng, Sen làm bộ hụt chân giữa giòng kêu cứu :
             -Anh bảo cứu em! Rồi cố nín thở chìm xuống nước.
          Bảo hốt hoảng, để nguyên quần áo nhà binh, lội ra vớt nàng vào bờ. Chàng ẵm Sen trên tay, nhìn thân thể đàn bà quá hấp dẫn, lòng nghe thích thú, nhưng hình ảnh của Diệu, người chàng yêu, hiện ra cùng lúc, làm chàng kịp trấn tĩnh. Sen day qua bá cổ chàng, hôn chàng trai mình yêu say đắm. Chàng né mặt qua bên và thả  Sen đứng xuống : - Sen mau thay đồ đi về, kẻo hai Bác mong. Anh đứng đợi chị Diệu em một chút nữa. Sen cứ ôm mãi Bảo ỡm ờ :
             -"Nó" không có ra đâu! "Nó" hay thất hẹn với mọi người! Anh ở lại đây đốt lửa, để em hơ áo anh cho khô rồi mới về.
              Tối đó, Bảo nằm mơ màng trên chiếc giường bố nhà binh ở trại. Lòng da diết nhớ Diệu khôn nguôi, mà chẳng biết làm sao hẹn gặp với nàng. Chàng nghĩ đến Sen, người con gái quá lẳng lơ trắc nết, tự do tỏ tình với chàng mà chẳng biết hổ thẹn, chẳng sợ ai khinh. Phụ nữ lẳng lơ trắc nết thường hay lang chạ và chẳng thủy chung một lòng. Yêu mình được thì cũng yêu người khác được. Đàn ông thường ít khi muốn cưới người đàn bà mà mình đã "qua tay" làm vợ. Cô gái càng khó khăn, thì giá trị càng cao, mà chàng đeo đuổi mãi, để sau hôn lễ mới toại lòng.
       Sáng ra, Bảo nhất định đến bến đò để gặp Diệu. Công việc ở trại đóng quân có Thiếu Úy Lân và Thượng sĩ Thường Vụ lo công tác. Chàng bước lại ngồi bên gốc cây nơi bến, có con đò của Diệu đang buộc dây vào thân cây. Mặt nước lớn từng lúc lên cao, vỗ vào thân ghe, âm thanh nghe vui tai rộn rã. Diệu đang đi đến,vai vác chèo và tay xách giỏ cơm, thấy Bảo lòng thẹn đỏ mặt:
            -Anh Bảo ngồi đây làm gì vậy? Anh giữ đò giùm em hả? Giọng nói khôi hài nghe êm tai làm sao! Chàng đứng lên, bước nhanh lại đỡ cây chèo trên vai em và cầm tay giỏ cơm để xuống gốc cây, nói giởn : - Hôm nay, anh ra đây học chèo đò. Không biết cô lái đò có nhận đệ tử không vậy? Cả hai cười rộ vui vẻ. Bảo nói ra lời nhớ nhung, mà từ lúc gặp nhau lần đầu trong lòng còn ấp ủ :
          -Anh thấy nhớ em và đã nghe tim mình yêu ai tha thiết. Diệu có phiền trách anh không?
            Diệu khôi hài nhỏ nhẹ đáp lời chàng : - "Ai" là "ai" vậy anh? "Ai mà được chàng chiến sĩ yêu là "ai" đó hạnh phúc nhất trong đời. Nàng vừa nói vừa bước khuất vào gốc cây. Bảo bước theo nắm tay em, hôn lên đôi má trắng trẻo mịn màng rồi thổn thức : - "Ai" đây nè! Là người con gái bé nhỏ mà anh yêu. Chàng không dằn được cảm xúc, vòng tay ôm chặt Diệu vào lòng...Chừng như thấy khách đò đi đến, hai người buông ra và hẹn gặp tuần sau, nàng không đưa đò, để cùng chàng dạo xem thắng cảnh.
             Tuần lễ qua mau, như trong lòng đôi lứa yêu nhau mong đợi. Bảo ra bến đò sớm hơn chờ nàng. Diệu hôm nay xin phép Chú Thiếm trang điểm dung nhan quần áo, để gặp người yêu. Chú Tam rất hoan nghênh, nhưng vẻ mặt Thiếm và Sen khó chịu. Hai Mẹ con tìm cách ngăn cản, làm cho Diệu trể hẹn, để Bảo hiểu lầm mà bỏ Diệu để yêu Sen. "Cô gái cưng" quá ghen tức và giận chàng quân nhân sao chẳng để tâm tới mình, mà hẹn với Diệu. Sen thấy thau quần áo dơ chưa giặt, chợt nghĩ ra kế, bắt "nó" giặt giũ cho sạch đem phơi rồi mới cho đi. Chú Tam không đồng ý thì Thiếm bảo : - Ông để cho nó giặt đồ xong đã, vì trong đó có đồ dơ của nó nhiều lắm. Nó không giặt ai mà giặt cho?
             Chú Tam không làm trái ý vợ, nên làm thinh bước lại ghế ngồi, trong lòng xót xa thương cháu. Tội nghiệp con nhỏ chịu nhẫn nhục, hằng ngày làm hết công chuyện trong gia đình, từ giặt giũ, gánh nước, nấu cơm...mà nó muốn an phận để làm vui lòng Chú Thiếm, sau khi ở bến đò về. Diệu cam chịu phận mình, như trong chuyện cổ tích ngày xưa, nàng "Tấm" đã đày đọa chị mình là nàng "Cám",bắt làm đủ chuyện trong nhà, để trể "Hội Thử Giày" của Hoàng Tử.
              Bảo đợi ở bến đò tới trưa, lòng buồn bã nghĩ ngợi vẩn vơ :"Không lẽ người yêu của chàng lại nhẫn tâm như thế"? Chàng quyết định : "Diệu không đến, ta không về"cho tới khi nào gặp mặt em...Thì kẻ chung tình không hề bị phụ! Em đã đến với chàng, cho thỏa lòng đợi mong. Bảo vui mừng hớn hở, nhưng vẻ mặt Diệu đượm buồn. Chiếc áo dài màu tím than với mái tóc xõa ngang vai, làm cho gương mặt buồn đáng yêu tha thiết. Chàng đưa nàng lên phố Quận, rồi lên chùa xem sự tích Phật Thích Ca. Phong cảnh trên đồi cao bao la bát ngát, khói trầm ngào ngạt tỏa hương thơm khắp cùng nơi cửa Phật từ bi. Nơi chốn Phật tự thiêng liêng, những mái đầu xanh đang nguyện cầu hay xám hối. Chàng và nàng thắp nhang lại Phật, thành kính van vái cho mối tình yêu được mãi mãi trọn đời. Hai người trở về ra đường cái. Lúc xuống đồi, nàng trượt đôi giày gót cao, ngã vào chàng đang dang hai tay giữ em lại. Không thể dằn lòng, Bảo ôm nàng siết chặt và hôn say đắm vào đôi môi ngọt ngào chờ đợi. Diệu hôn lại chàng rất lâu, nguyện dâng hết tình yêu trọn vẹn cho anh, để làm kỷ niệm thuở ban đầu. Bảo cũng yêu nàng quá. Người con gái như vầy mới đáng yêu, để chàng quyết tâm xây dựng gia đình tương lai. Hai người hứa hẹn sẽ trở thành vợ chồng, cùng sống bên nhau đời đời kiếp kiếp...
                Đơn vị của Bảo công tác tại Xã nầy đã qua sáu tháng, thì được lệnh chuyển đi, thay thế đơn vị khác đến. Nhà binh mà, đến và đi bất thường không làm sao biết trước được. Bảo bận lo cho đơn vị di chuyển, lòng nhớ tới Diệu xót xa, không biết làm sao gặp lại để từ giã nàng. Chàng viết vội lá thư và sai lính đem bỏ vào thùng thơ ở cổng vào nhà Diệu : "Em yêu! Đơn vị nhận lệnh ra đi đột ngột, không kịp từ giã bà con và từ giã em. Anh sẽ viết thư cho em nhiều và anh sẽ trở lại. Anh nhớ em lắm! Hãy đợi chờ anh nhé! Nhờ em nói lời cám ơn của đơn vị và riêng anh đến hai Bác, trong thời gian qua, đã giúp đỡ nhiều cho Đại Đội được hoàn thành công tác tốt đẹp ở Xã. Tạm biệt em. Hôn em ngàn lần!"
             Sáng ra, Diệu sửa soạn đi chèo đò. Nàng bước ra cổng ngang thùng thơ, vô tình mở nắp cầm lên thư của Bảo, thì Sen đứng trước sân nhà nhìn ra, đi vội đến giật thư trong tay Diệu. Sen làm bộ mừng rỡ và nói :
            -Thư của anh Bảo gởi cho "tao", chớ không gởi cho mầy đâu! Diệu tin thật, ra bến đò ngồi lặng yên buồn bã. Nàng nghĩ sao anh không đến mà gởi thư, lại chẳng gởi cho nàng mà gởi cho Sen...Hay là chàng đi đâu gắp rút không kịp từ giã mình. Đến trưa nghe bà con qua đò nói "lính đã rút đi tối qua", lòng em như "kim châm muối xát". Bảo đi, còn để lại những nụ hôn trên má trên môi em và vòng tay thắt chặt thâm tình, cho cô gái đưa đò khốn khổ. Diệu nghe hy vọng tiêu tan, lòng còn tha thiết yêu ai, gởi theo cánh chim Trời phiêu bạt cuối chân mây xa thẩm nhạt nhòa.
              Sen cướp được thư ra vườn sau ngồi đọc. Nàng quá ganh ghét người chị họ của mình cay đắng, nên tìm cách làm hại. Sen nhớ tới "cậu hai Chung", là con cả của gia đình ông Xã trưởng giàu có quyền thế ở làng nầy. Những lúc gặp Diệu "cậu hai Chung" buông lời chọc ghẹo, vì "muốn" cô gái đưa đò, sao "đẹp nết đẹp người", không có chỗ nào chê. Một lần cùng đi chơi với lũ trẻ trong làng, "cậu hai Chung" đón lại sỗ sàng nắm tay Diệu nói "thương em". Lũ nhỏ ùa nhau chế nhạo. "Cậu Hai" tức khí rượt tụi nó chạy đi và ngăn lối không cho Diệu về nhà. Cậu nói "Muốn hun em một cái", tốn bao nhiêu tiền cũng chẳng thấm chi, làm nàng vuột mạnh khỏi tay cậu ta, chạy theo mấy đứa nhỏ. Tụi nó quay lại lấy đất khô chọi vào mình cậu ta tới tắp, bảo vệ chị Diệu về tới nhà.
               Sen nghĩ ra độc kế, thay đồ đẹp thời trang, quần Tây áo thun tơ mỏng, lấp lửng bờ ngực nở nang gợi tình, rồi hẹn đến nhà "Cậu". "Cậu ta mừng rỡ mời vào và hai người thân mật. Sen cũng đẹp lắm, tuy không bằng chị họ của mình, nhưng đủ làm "Cậu Hai"mê mệt. Sen quá thèm muốn hứng tình, nên để cho "hắn" ôm chặt, xoa tay nhiều lần đôi vú và bờ mông. Sen hí hửng nói "Anh muốn con Diệu hay không"? Rồi kề tai nói nhỏ mưu kế của mình.
              Chiều nay mát Trời, bến đò vắng khách! Diệu thơ thẩn trở về nhà, lòng buồn nhớ Bảo ray rức. Khi đi ngang qua chỗ khúc quanh đường làng có chùm cây rậm rạp, thì "hắn" nhảy ra đón đường. "Hắn" ẵm xóc nàng lên tay chạy vào bụi rậm. Hai Chung nói trong tiếng thở hổn hển : - Cho anh lần nầy, rồi anh sẽ cưới em làm vợ. Vừa nói cậu ta hôn tới tắp vào mặt nàng, hai tay đè Diệu xuống và nằm sấp lên. Diệu cố chống chỏi vuột khỏi tay "hắn" chạy đi, thì nó rượt theo vật nàng té ngửa xuống cỏ, bốc hốt. Diệu la cầu cứu, thì trẻ nhỏ đi học về ngang, nhào vô cứu chị. Tụi nó khiêng "hắn" quăng xuống bờ mương, nước bùn sệt sệt cứt trâu, hộ tống chị Diệu chạy thoát nạn.
              Kể từ đó, bà con dân làng, vài người ác miệng đồn đại bàn tán "Cô Diệu đưa đò bị cậu Hai làm nhục hư đời con gái"...Diệu quá đau lòng, nghĩ phận mình mồ côi, nay mang tiếng thất thân với phường vô loại. Lòng em buồn bã nhớ tới chàng da diết. Giờ nầy anh ở đâu? Đời em đang bị sóng gió phũ phàng! Hôm con Sen giật thư anh, nó xem rồi xé bỏ làm tư quăng ở sau vườn. Em về thấy nhặt lên ráp lại, thì biết anh đã viết cho em. Anh bảo em chờ, mà nay qua mấy mùa con nước lớn ròng nơi bến sông, nào có thấy bóng anh? Anh hẹn viết thư nhiều cho em, mà em không hề nhận được...
              Hôm nay Thiếm Tam và con Sen lên Tỉnh sắm đồ Tết. Một mình Chú Tam ở nhà, ngồi viết mấy câu liễn bằng mực tàu đen trên giấy hồng điều, dán vào bốn cây cột gỗ mun giữa nhà. Ngày Xuân ngày Tết đến, mà Chú thấy mặt của Diệu luôn buồn bã. Chú thương con nhỏ cháu bất hạnh khổ đời, mà Chú không làm gì được giúp cho nó, đúng lời ủy thác của anh chị lúc lâm chung. Bởi vợ và con Chú vô cùng độc ác, đày đọa hãm hại đời đứa con gái hiền lành không có Mẹ Cha. Hôm Diệu bị làm nhục, buổi trưa Chú nằm nghỉ trong buồng, nghe ở ngoài Mẹ con nó thố lộ mưu kế hại đứa cháu ruột của mình. Sen còn nói với Mẹ :
             -Thư anh Bảo gởi cho "nó" nhiều lắm, mà con đã dấu hết. Cứ năm ngày là có một cái thư. Con đọc lén thấy anh Bảo hứa cưới nó làm vợ, nghe ghét cay ghét đắng trong lòng. Con dấu thư để "nó" không biết gì mà đợi mong. Nhiều lần con viết thư lại cho ảnh, kể rằng con Diệu đã dan díu với nhân tình và sắp lấy chồng.
              Chú Tam ở nhà viết liễn, con Diệu vẫn ở bến đò ngang. Mẹ con nó đi lâu chưa về. Chú Tam bước vô buồng con Sen lục "va li" của nó, lấy hết đống thư của Bảo đem đưa cho Diệu. Tối đến, nàng kín đáo đợi mọi người ngủ yên, lấy ra đọc hết mấy chục cái thư, rồi nằm khóc tức tưởi :"Anh đã yêu em tha thiết như vầy, sao em lại không hiểu lòng và còn thầm trách. Chắc anh cũng trách hờn em lắm phải không, vì chẳng hồi đáp thư anh, để thời gian đã quá cách xa. Giờ đây, em sẽ viết thư cho anh theo địa chỉ trong thư" !
                        "Xã... ngày....tháng....năm....
                                        Anh yêu thương.
            "Tối nay mọi người an giấc. Em ngồi đọc hết chồng thư anh gởi cho em, mà lòng mãn nguyện vô cùng. Từ ngày anh đi, em đã mất hết và chẳng được nghe một lời từ giã. Thư anh gởi cho em, đã bị người ta lấy cắp, kể cả cái thư đầu tiên anh viết vội vàng lúc ra đi, để thời gian quá lâu, em mòn mỏi đợi chờ.
           Anh đi rồi, bến nước ở bờ sông em chèo đò nghe lẳng lặng. Con chim thôi kêu ríu rít trên cành cây và tiếng nói của anh hôm nào nghe xa vắng. Em vẫn đưa mấy anh lính mới qua sông, nhìn họ nói cười mà em tưởng đến tiếng cười của anh nghe rộn rã. Bảo ơi! Em luôn giữ hình bóng của anh trong con tim thổn thức đợi chờ. Thời gian càng ngày càng trôi xa, mà gương mặt rắn rỏi của anh vẫn gần gũi trong tâm em. Em đã yêu tha thiết chàng quân nhân, không còn gì để chọn lựa. Có người cũng yêu anh, họ muốn chiếm đoạt tình em, nên ra tay hãm hại. Em chịu oan ức mà chẳng biết thố lộ cùng ai? Dù cho có thế nào, thì em cũng giữ gìn trinh tiết để đợi chàng. Anh ở đâu, hãy mau quay lại với em. Em sẽ nguyện làm vợ chàng quân nhân, cùng theo chàng trên khắp các nẽo đường quê hương gìn giữ đất nước. Em chờ mong anh từng ngày. Em yêu anh!"
              Bảo đọc thư Diệu lòng vui mừng khôn tả. Chàng giận ai đó đã nhẫn tâm làm hại cô gái đáng yêu, mà lòng chàng yêu tha thiết em trong suốt cuộc đời. Chàng sắp xếp thời gian trở lại với người yêu, cho bỏ ngày tháng đợi chờ nhớ mong.
            Sáng nay, ngày đầu mùa Xuân thanh bình trên đất nước, Bảo đã từ miền Trung được phép trở về hai ngày qua, để đoàn tụ gia đình năm mới. Lòng nhớ Diệu ray rức, nên xin phép Mẹ Cha về làng tìm kiếm người yêu. Chàng đến bến đò năm cũ, đứng nhìn giòng nước nhấp nhô, con đò xưa im lìm bên bến vắng. Giờ nầy em ở đâu? Sao chẳng đưa đò qua sông? Hay em đã lấy chồng như lời Sen mách bảo, bỏ giòng sông tàn tạ mênh mông!
             Bảo đứng bất động hồi lâu, rồi quyết định đến nhà thăm hai Bác. Cả nhà vui mừng chào đón chàng lính năm xưa. Chú Thiếm và Sen dồn dã tiếp khách, thì Diệu lén ra cửa đằng sau, một mình đi thơ thẩn ra bến đò. Chú Tam gọi cháu ra chào, đừng để Bảo chờ lâu, thì không ai thấy Diệu đâu cả. Chú hớt hải chạy vào trong thì Thiếm bảo : - Nó đi đâu đó thây kệ nó! Cậu đây đến gặp thăm con Sen nhà mình.   Phải đó, anh Bảo đến thăm con đó Ba! Sen trơ trẻn không ngại miệng, bưng tách trà nóng mời Cha Mẹ và mời chàng đến thăm em ngày đầu Xuân, không biết có duyên gì hay không? Thăm hỏi chúc Tết trò chuyện một hồi, Bảo đứng dậy từ giã ra về. Chú Tam cố nài nỉ Bảo nán lại giây phút, cho Diệu đi đâu đó sẽ về gặp mặt, nhưng Sen nói : - Thôi để ảnh về đi Ba! Con sẽ đưa ảnh đi một đoạn đường.
            Rồi Sen theo chàng đi bộ trên đường làng.Lòng dạ ghét ghen độc ác, Sen thân mật nắm tay anh cùng đi và thỏ thẻ : - Chắc "nó" đã đi hẹn với tình nhân, mà không ở nhà để gặp chàng. Anh hãy an lòng, có em sẽ thay "nó" mà đến với anh. Em muốn thành hôn với chàng, theo như ý của Ba Má em định đoạt. Anh có yêu em chăng?
              Bảo đang đi, lòng buồn bực như tơ vò trăm mối, không màng lời Sen nói. Chàng không muốn tin Sen, vì tin lời Diệu viết trong thư "đang mong mỏi chàng thiết tha".Bây giờ em ở đâu? Anh đã trở lại tìm em, sao chẳng được thỏa lòng! Chàng bảo Sen quay về để hai Bác trông, rồi trở lại bến xe làng cho kịp chuyến xe chiều. Chàng thất thểu ngang qua bến đò xưa, đứng nhìn lại nơi thân quen một lần sau cùng, thì chợt thấy Diệu đang ngồi ủ rủ trên con đò đang cắm sào đứng đợi. Quá ngạc nhiên bất ngờ, chàng gọi lớn tên em và bước xuống đem nàng lên bến. Hai kẻ yêu nhau ôm hôn thắm thiết. Bảo giữ chặt nàng trong tay và thổn thức với người yêu : - Em ơi! Trong lòng anh như Trời đang tận thế! "Núi sẽ chảy thành sông"."Lửa Trời đổ xuống". "Biển đời tiêu tan". "Trăng vỡ mây hoang"...nếu mà anh chẳng gặp được em!
             -Anh ơi! Em nghe hạnh phúc tràn đầy, không biết từ đâu đưa lại? Chắc cũng từ trên Trời và những điều anh nói không xãy ra...phải không anh?
            Bảo cùng nàng trở lại nhà. Chàng thành kính bày tỏ lòng mình cùng hai Bác và chính thức mở lời cầu hôn. Chàng xin phép đem Diệu về Saigon để sắm đồ hôn lễ. Thiếm không cho, nhưng Chú Tam bằng lòng. Chú nói với nàng :
           -Chú Thiếm thay mặt Ba Mẹ cháu, nhận lời cầu hôn của Bảo. Chú cho phép cháu đi cùng về quê Bảo, để ra mắt Cha Mẹ chồng tương lai. Rồi Chú bước vào trong, mở tủ lấy ra cái hộp vàng, mà Chú giữ từ lâu, như lời anh chị mình đã ủy thác, trao cho Diệu. Nàng cám ơn Chú Thiếm, mở hộp vàng lựa hai chiếc nhẫn, ngụ ý để "hai đứa" đeo cho nhau ngày thành hôn, rồi hoàn lại hộp vàng cho Chú. Nàng đứng nghiêm, vái xá Chú Thiếm trước khi ra đi cùng với Bảo. Diệu nói trong đôi mắt lệ nhòa : - Ơn Chú Thiếm cưu mang dưỡng dục cháu từ lâu, nay xin để lại chút "nhỏ mọn" nầy đền ơn đáp nghĩa. Xin Chú Thiếm vui lòng, trước khi cháu sẽ theo chồng.
            Chú Tam ngại ngùng không nhận. Chú nói: - số vàng nầy để cho hai cháu sống đời bên nhau, như lời ký gởi của Ba Má cháu trước đây!
             Bảo tiếp lời Chú Tam, khôi hài : - Đám cưới nhà binh, hai cháu không cần vàng bạc, gấm vóc, lụa là, vì đã có "Xe Jeep, Xe Tăng, Tàu Bay"... và trái tim của em quí hơn "bạc vàng", "vóc gấm", "là lụa"!
             Hai "vợ chồng" chào bái biệt từ giã! Hẹn ngày hôn lễ sẽ về rước Chú Thiếm, để thay thế Mẹ Cha, chúc cho hai con "ngàn đời hạnh phúc".
              Đôi lứa kề bên nhau bước qua cổng bên con đường làng, tư từ nhỏ dần theo bước chân đi. Ráng chiều vừa ngả qua, soi rõ đôi bóng hòa nhau thành một khối tròn lay động.
           Chú Thiếm Tam và Sen đứng nhìn theo, ai biết lòng thiếm nhẫn tâm hay là từ tâm với đứa cháu đáng thương. Thiếm nói dối hay nói thật lòng mình :
          -Bây giờ tôi mới thương con Diệu!?!!?    ./.


Tin tức cùng thời gian

Không thể tha thứJan 27, 2012
Câu chuyện Khoa Học về cha đẻ thuyết Tương-ĐốiJan 14, 2012
Tổng thống Hàn Quốc : Một tấm gương sángJan 14, 2012
Tôi Chưa Bao Giờ Được Làm VợJan 06, 2012
Bài hát Giáng sinh cho một người Dec 17, 2011
Cô Gái đưa đòFeb 07, 2010
Con gái của rừngJan 08, 2010
Bí quyết trường xuân qua tục ngữ ca dao Dec 20, 2009
Tình không đẹp như thơDec 20, 2009
Đón Tết đầu tiên trên đất MỹDec 20, 2009

Copyright(c) 2009 Viet My Magazine.
Website: www.VietMyMagazine.net | Email: VietMyMagazine@gmail.com
Tòa Soạn I : 1125 E. Passyunk Ave., Philadelphia PA 19147 | Tel: 215.475.7511 - 267.709.9855 | Fax: 215.336.2458
Tòa Soạn II: 6286C Arlington Blvd. - Falls Church, VA 22044 | Tel: 703.962.0607 | Fax: 703.538.2194
Designed by Kulsign