Cô Gái đưa đò

Feb 07, 2010 - Diệu đổi tay chèo sang bên phải cho nhanh hơn, vì mấy bao lúa nặng quá, làm con đò như khẳm xuống nước, không muốn đi, trôi lờ đờ qua sông, sang bến bên kia. Hôm qua hẹn với Bác Bảy, sáng nay Bác đem lúa ra sớm, nhờ nàng chở qua sông, để Bác đi nhà máy xay, rồi chiều chở về giùm

Cô Gái đưa đò

TRẦM TƯ MẶC.

             Diệu đổi tay chèo sang bên phải cho nhanh hơn, vì mấy bao lúa nặng quá, làm con đò như khẳm xuống nước, không muốn đi, trôi lờ đờ qua sông, sang bến bên kia. Hôm qua hẹn với Bác Bảy, sáng nay Bác đem lúa ra sớm, nhờ nàng chở qua sông, để Bác đi nhà máy xay, rồi chiều chở về giùm. Bác Bảy trả công cho Diệu hậu hĩ, vì thương đứa con gái côi cút, Cha Mẹ qua đời, do người Chú ruột đem về nuôi dưỡng sống tại làng nầy.
              Diệu là cô gái nhỏ, hình thể mảnh mai, mặt mày thanh tú, mái tóc chấm vai và nhất là làn da trắng mịn màng ở miền thôn quê, sông nước lớn ròng, làm cho ai thấy Diệu cũng có nhiều thiện cảm.
              Nhà Chú Thiếm của Diệu giàu có trong làng. Ngôi nhà ba gian lợp ngói âm dương, chung quanh có rào dậu và trồng nhiều cây trái. Người Chú trước làm ở Trường đua ngựa Phú Thọ, cùng với anh Hai là Cha của Diệu. Gia đình hai anh em trước đây cũng giàu có sống tại Saigon. Nhiều lần thắng độ cá ngựa to lớn, nên cũng có chút gia tài của cải. Ngày vợ chồng anh Hai không may bạo bệnh qua đời cả hai, chú dọn gia đình về ở quê, mua đất cất nhà cất cửa và đem Diệu về sống với gia đình, để tiếp tục nuôi dưỡng cháu của mình, làm tròn ước nguyện của người anh ủy thác lúc lâm chung. Tiền của vòng vàng của Cha Mẹ nàng để lại do Chú Thiếm cất giữ, nói đợi ngày nàng lớn khôn lập gia đình, sẽ trao lại cho cháu.
                Diệu theo Chú về quê nghỉ học. Ở cái làng nghèo khó xa xôi nầy, dân làng đều vất vả làm ăn sanh sống. Trẻ cũng ít đi học, ở nhà phụ giúp Cha Mẹ làm ra hạt cơm. Diệu cũng phải bỏ học, trong lúc vừa mới đậu bằng Trung Học ở Saigon.
                Ở nhà Chú Thiếm hằng ngày, Diệu luôn nhớ Cha Mẹ mình da diết. Nàng cứ khóc thương số phận, rồi lấy sách vở ra tự học một mình, mong mỏi sẽ về Saigon thi tiếp tục lên trên. Nhìn cháu côi cút, nên người Chú nàng rất thương, khuyến khích nó học hành, để mai sau được nên danh phận. Thiếm của nàng và đứa "con gái cưng" của gia đình ganh ghét. Hai Mẹ con thường gièm xiểm chê trách nàng đủ điều. Thiếm bảo : - Con Diệu, mầy học hành gì nữa ở cái làng "khỉ ho cò gáy" nầy. Có học nhiều chữ cũng chẳng làm gì được ở đây. Đứa con gái cũng a dua với Mẹ nói thêm :- Chị học chi mấy cũng chỉ là thôn nữ của làng quê. Học cái gì để làm ăn sinh sống, đừng có ăn bám ai.
             Thấy Diệu tức giận bỏ đi vào trong, chú Tam đang ở trong buồng bước ra rầy vợ con : - Con Diệu muốn học thì để cho nó học. Tiền của anh chị Hai để lại mình cất giữ ở đây, đủ nuôi nó qua ba đời cũng chưa hết. Con Sen mầy bảo nó phải làm gì nữa? Sen trả lời Cha : - Nhưng con thấy nó cầm cuốn sách là con ghét quá. Học cái gì nữa mà học! Ba sắm cho nó chiếc ghe để nó "đưa đò" cho khách qua sông còn có lý hơn.
           Diệu đứng trong buồng ngủ của mình nghe hết mọi chuyện. Nàng chợt hình dung mình với con đò nhỏ, hằng ngày qua lại hai bên bờ sông, mà thấy vui vui và yên tĩnh trong tâm hồn. Nàng muốn bước ra ngoài, để làm cái gì cho đỡ trống trải và cũng để khỏi chạm mặt của Thiếm cùng con Sen mỗi ngày, nên lời nó nói làm nàng để tâm, rồi sẽ thưa qua với Chú mình.
              Qua ngày hôm sau, nhân lúc Thiếm và con Sen đi chợ làng mua thức ăn, Diệu thấy Chú đang ngồi uống trà nơi ghế tràng kỷ, liền bước đến e ấp nói với Chú: - Thưa Chú, cháu muốn kiếm việc gì làm, để tránh thời gian trống vắng và cũng để khỏi ăn bám gia đình. Cháu muốn có một chiếc ghe nhỏ, để hằng ngày ra bến sông, chỡ giùm bà con Cô Bác muốn đi chợ bên kia. Chú mướn đóng ghe cho cháu đi.
               Chú Tam biết con nhỏ đã nghe vợ con mình bàn chuyện hôm qua. Không biết nó giận lẫy hay là thật lòng muốn làm việc gì? Chú ôn tồn với cháu :
          -Thân gái mảnh mai yếu đuối, làm sao cháu chèo đò cho nỗi. Lại nữa nhà ta cũng đâu nghèo khó gì, mà để cháu phải "đưa đò"?
           Diệu năn nỉ Chú : - Cho cháu đi ra ngoài vui vẻ hơn. Cháu sẽ cố gắng học chèo ghe, để giúp đỡ mọi người...
             Rồi từ đó, Diệu làm "cô gái đưa đò" bến Hạ!
             Sáng nay, ngày đầu tiên, nàng vác chèo lên vai ra bờ sông, như người chiến sĩ vác súng lần đầu tiên ra mặt trận. Cô gái chèo đò bỡ ngỡ tay chèo, như anh lính chiến bỡ ngỡ lần đầu tiên bò lên đánh giặc, tay ôm súng mà không bấm nỗi "con cò". Diệu lính quýnh, không biết làm thế nào kiềm được chiếc ghe, mặc dù đã được học hỏi mấy ngày qua. Chú Tam theo cháu ra đến nơi, đứng trên bờ nhìn cháu xót xa, lòng thương cảm mà không biết làm sao ngăn ý định của nó. Ông van vái anh chị Hai "sống khôn thác thiêng", về phò hộ cho đứa con gái bất hạnh mồ côi được sống an lành.
             Con đò tròng trành, rồi cũng qua được bên kia bến. Chú Tam gọi to tiếng bảo Diệu chèo thử trở về lại bên nây. Vài ngày sau, con đò thuần thục và Diệu đã vững tay chèo.
             Một buổi chiều, toán lính chừng khoảng Tiểu đội, đứng bên kia "gọi đò sang sông". Diệu thoăn thoắt chèo qua rước người chiến sĩ. Lính có mười hai người, nên mỗi lần qua sông là sáu người. Người Trung sĩ Tiểu đội Trưởng nhìn nàng cảm tình và nói như để cám ơn :
             -Chào người đẹp đã vui lòng đưa lính qua sông. Bến Hạ từ đây sẽ xinh tươi như hai mùa nắng mưa hoa nở!
             Trời đã vào Xuân. Tháng chạp ở miền quê, có gió chướng lành lạnh thổi qua sông. Sáng nay, Trung Úy Bảo Đại Đội Trưởng dẫn lính ra làng làm công tác vệ sinh quét dọn, đắp lại bờ đê, làm lại các con đường nhỏ trong làng, dẫn ra ngoài ruộng, để dân làng chuẩn bị ăn Tết. Lính thuở thanh bình không đi đánh giặc, thì làm công tác giúp dân, cho xóm làng được an vui. Đại Đội của Trung Úy Bảo vừa mới thuyên chuyển đến làng nầy, thay cho đơn vị cũ đổi đi. Ngay trong tháng đầu tiên, Đại Đội đã hăng hái tu bổ làng xã. Tuần rồi, Trung Úy Bảo chỉ định Trung sĩ Hiệp dắt Tiểu đội đi thám sát tuần tiểu quanh làng, để nắm vững tình hình. Làng quê yên tĩnh. Giặc giã tạm yên. Chỉ nghe "giọng hát câu hò", của người thôn nữ ngày mùa và tiếng nước vỗ mạn thuyền, của tay chèo cô gái đưa đò bến Hạ. Đưa tay làm loa gọi đò, Trung sĩ Hiệp đã ngạc nhiên, nhìn cô gái nhỏ đẹp đẽ mỹ miều, điều khiển con đò đang đi tới. Hiệp nói thầm trong bụng: "Hoa lạc giữa làng quê", cô gái đưa đò "sắc nước hương trời"!
             Lính tráng đang làm công tác giúp dân, thì từ đằng xa Diệu nắm tay cùng với mấy đứa nhỏ, bước qua cầu khỉ đi tới. Hôm nay nàng nghỉ đò một bữa, để dắt mấy đứa nhỏ trong làng đi chơi, xem cảnh đồng quê, ruộng lúa ngày mùa nặng trĩu hạt vàng. Mấy đứa nhỏ trong làng thích chị Diệu lắm. Tụi nó cứ gọi là "Bà Tiên trên Trời", vì sắc đẹp của nàng, làm trẻ con cũng cảm tình. Nàng ăn nói nhỏ nhẹ, êm tai, dịu dàng, như cái tên Cha Mẹ đặt cho, lại hay giúp đỡ trẻ con, nên các "cu cậu" cứ đòi "Bà Tiên" dắt đi dạo cảnh.
            Trung sĩ Hiệp đang ra sức cuốc đất hùng hục, mồ hôi nhễ nhại thì Diệu đi tới, liền bước đến mừng rỡ : - Chào cô Diệu, hôm nay không đưa đò hay sao, mà lại đi qua đây?
             Lính tráng ngơ ngẩn ngừng tay, trố mắt nhìn cô gái đẹp. Trung Úy Bảo bước tới, tay cầm cây đàn "guitar", mà chàng đang viết một bài nhạc Xuân, chào em và làm quen : - Xin hân hạnh được biết người đẹp! Cô có cho lính tráng làm bạn quen không?
            Diệu e ấp trả lời: - Vâng, em đã là bạn của mấy anh lính mà! Em đã quen anh Hiệp, giờ làm bạn với Trung Úy chẳng có sao đâu.
               Hiệp bước tới giới thiệu với Trung Úy Bảo, nàng là cô gái chèo đò sông Bến Hạ. Chừng như cũng thích thú với hình dáng cô gái nhỏ mỹ miều, nên Bảo tỏ vẻ hài lòng và khôi hài : - Anh Hiệp à, tôi thấy thích người đẹp nầy quá Trời quá đất! Mấy người lính bu lại, yêu cầu Trung Úy đàn hát một bài tặng cho cô Diệu, trả ơn lần trước cô đã đưa lính qua sông. Mấy đứa nhỏ và Diệu vỗ tay hoan nghênh:
             -Hát đi Trung Úy!
            Bảo so lại dây đàn "guitar" và hát tặng Diệu với mấy đứa nhỏ, cùng các anh lính đồng đội, bài "Tình Anh Lính Chiến" của một nhạc sĩ tên tuổi:
              "Tình Anh Lính Chiến thương người hậu phương"
             " Thương màu áo gởi ra sa trường"
             "Lòng trần còn tơ vương khanh tướng"
            "Thì đường trần mây bay gió cuốn"
            "Còn nhiều...anh ơi!"...
         Mọi người vỗ tay khen hay. Mấy anh lính cổ vũ "ông thầy" của mình :
              -Trung Úy đã đẹp trai, mà đàn hát quá hay. Cô Diệu chắc thích lắm đó!
        Diệu cũng góp ý phụ họa : - Lính chiến "Tay súng tay đàn" làm em thích thú vô cùng. Rồi Diệu mời Bảo và mấy anh lính đến nhà chơi, để biết Chú Thiếm của mình. Mấy đứa nhỏ cứ nắm tay Diệu lôi đi, nàng còn nói vói lại : -
              -Trung Úy nhớ đến chơi nhé! Em xin chào tất cả các anh!
         Sáng sớm, Đại Đội thức dậy tập thể dục như thường lệ. Thượng Sĩ Cho vừa chạy vừa đếm cho toán lính đang chạy tại chỗ, ở cái sân trước cột cờ của trại đóng quân : Một, Hai, Ba, Bốn! Một, Hai, Ba, Bốn!...Một...Hai...Ba...Bốn! Lính vừa chạy vừa lập lại theo Thượng sĩ, nghe vang dội cả làng trong buổi sớm mai.
          Trung Úy Bảo bước ra nhìn lính tập thể dục, rồi gọi Trung Sĩ Hiệp cùng đi xuống làng với mình. Theo lời mời của Diệu, hôm nay Bảo muốn đến thăm nhà nàng. Chàng chỉ gọi Trung sĩ Hiệp cùng đi, vì nghĩ rằng Hiệp cũng thích "cô lái đò". Hai "thầy trò" đi thăm cô gái đẹp, mà trong lòng cả hai như có vẻ"mết" lắm. Bảo ướm thử người đồng đội của mình : - Anh Hiệp có khoái cô Diệu hay không?
             -Nếu Trung Uý cũng "khoái", thì đàn em xin nhường! Cả hai cười lớn tiếng đến trước nhà Diệu lúc nào không hay.
             Diệu đã thức dậy và sửa soạn ra sông chèo đò, thì gặp khách đến thăm. Nàng mời vào nhà tiếp khách, vì Chú Thiếm còn ngủ. Bảo và Hiệp ngồi nơi bộ ghế tràng kỷ. Diệu bưng cà phê ra mời hai anh chiến sĩ, đã giữ lời hứa đến thăm nhà nàng. Đứa em nàng cũng bước ra chào hỏi : - Chào hai anh đến chơi. Cám ơn hai anh đến thăm chị Diệu và... thăm em. Sen đã cảm mến ngay hai chàng chiến sĩ đẹp trai mới gặp lần đầu. Diệu đứng lên từ giã hai anh để ra sông, vì đã trể bến, sợ bà con qua sông đợi lâu. Bảo xin đi theo nàng ra đò và nói Hiệp ở lại trò chuyện cùng với Sen. Trên đoạn đường ngắn ra bến, hai người yên lặng đi bên nhau. Thấy Diệu e ấp làm thinh, Bảo mở lời với nàng : - Cô Diệu sao không nói gì cả vậy? Chắc tôi đã làm phiền? Cho tôi xin lỗi nghe.
           Diệu cười vui vẻ : - Không đâu anh! Em chẳng phiền lòng, mà còn thích thú lắm. Anh đã giữ lời hứa đến thăm, lòng em cảm kích vô cùng. Em có đáng làm quen với chàng sĩ quan đẹp trai tuấn tú hay không?
          Bảo nghe Diệu nói, lòng như mở cờ, liền bước gần đến bạo dạn cầm lấy tay nàng và đổi giọng : - Anh mới lần đầu tiên được em khen. Vậy em có cho anh được diễm phúc "làm anh" của cô gái đẹp đẽ nhất làng?
          -Cám ơn anh. Xin đừng dạy em quá lời!
       Đưa khách qua sông. Một mình Diệu với con đò quay trở lại bến. Nàng cột đò ngồi nghỉ dưới tàn cây che mát, lòng vui vui, vì đã có người chú ý đến mình và muốn làm quen. Nàng hình dung đến Trung Úy Bảo : Chàng thanh niên trẻ tuổi đẹp trai, cốt cách oai vệ phương phi của chàng sĩ quan QLVNCH, ăn nói nhỏ nhẹ có duyên, như ru lòng phái nữ. Ta có ý gì không mà cứ nghĩ đến chàng? Tay chân của chàng lực lưỡng mạnh dạn quá, hồi nãy cầm nhẹ tay nàng mà cũng nghe đau đau.
         Chú Thiếm Tam thức dậy, bước ra nhà trước thì thấy có khách là quân nhân, mà Sen đang ngồi tiếp chuyện. Hiệp đứng dậy chào và Sen giới thiệu với Cha Mẹ mình : - Đây là Trung sĩ Hiệp, bạn con mới quen, vừa đến thăm nhà ta. Cùng đi có Trung Úy Bảo, anh đã đưa chị Diệu ra bờ sông chèo đò.
          Chú Tam vui mừng bắt tay Hiệp, trong khi Thiếm nhìn quan sát người quân nhân. Cái "lon" Trung sĩ làm Thiếm dừng mắt lại trên cổ áo Hiệp, chẳng mấy hài lòng. Thiếm lại bất ngờ hỏi : - Sao con không mời Trung Úy Bảo ở lại chơi dùng bữa với nhà ta cùng Trung sĩ đây?
          -Dạ anh sẽ trở lại đó má! Rồi Sen ngó ra trước sân vui mừng nói lớn lên :
         -Kìa Trung Úy đang bước vào cổng rào!
       Bảo có ý quay lại nhà để chào hai Bác và sẵn dịp đợi Diệu về. Lúc nàng đưa đò qua sông, Bảo đứng nhìn theo dáng người thiếu nữ nhỏ nhắn dịu hiền, mà lòng thấy thương thương cảm mến. Chàng định đứng đợi ở bờ sông, nhưng nghĩ lại giữ gìn tai tiếng cho Diệu, nên quay về để cùng Hiệp chào chủ nhà. Bảo bắt tay chú Tam mạnh dạn và day qua chào Thiếm. Cả nhà vui vẻ nói cười. Chủ nhà lo bữa cơm trưa thết đãi hai chàng quân nhân. Bảo cứ nôn nao ngó mắt ra trước, có ý mong Diệu. Thiếm Tam bảo : - Trung Úy và Trung sĩ cứ dùng cơm với gia đình, đừng chờ ai. Con Diệu mỗi ngày có mang cơm ra bến ăn, chiều mới về ăn ở nhà. Thiếm nháy mắt qua cô "con gái cưng"của mình, ngụ ý săn sóc cho Trung Úy Bảo. Sen hiểu ý Mẹ nên chiều khách, tỏ ra thân mật gắp bỏ đồ ăn nhiều lần vào chén cho Bảo. Chàng rất ngại ngùng, trong khi Hiệp cà rỡn khôi hài :
            -Trung Úy được cô Sen ưu đãi, tôi cảm thấy mình trơ trọi làm sao! Phải chi có cô Diệu cùng ngồi đây, thì tôi cũng được gắp lia lịa đó nhé! Cả nhà cùng cười vui vẻ, thì Diệu về đến. Nàng bước vô chào Chú Thiếm và chào khách, rồi đi thẳng ra sau nhà. Bảo đứng dậy xin phép đi ra ngoài hút thuốc, rồi đến bên nàng nói rất nhỏ : - Sao em không về ăn cơm? Anh thấy dường như ở nhà không ai mong đợi!
            -Dạ cám ơn anh bận tâm. Em thường ăn cơm buổi trưa ở bờ sông.Bảo nghe qua thấy lạ và thương cảm. Chàng muốn tìm hiểu hoàn cảnh của cô gái đưa đò, nên xin cùng nàng nói chuyện. Hai người đi lần ra vườn hoa sau nhà, có cánh rừng nhỏ nhiều tàn cây che mát. Bảo bạo dạn thêm, cầm tay em cùng đi chầm chậm bên nhau. Đến một thân cây nhỏ có da trơn nhẵn nhụi. Bảo ra dấu ngừng lại, chàng lấy con dao nhỏ nơi chùm chìa khóa trong túi quần ra, khắc vào thân cây hai chữ "B" và "D". Diệu hiểu được ý anh vui sướng trong lòng, nhưng làm bộ chống chế : - Biết "B" và "D" có cùng đứng chung được không anh? Em mặc cảm cho số phận mình chỉ là "cô gái đưa đò"!
            -"Cô gái đưa đò" là những vần thơ tuyệt tác, mà anh đang viết ngầm trong tâm tưởng.
           -Chèo đò có gì đâu nên thơ?
           -Mặt sông nước gợn lăn tăn, với hình dáng con đò nhỏ, cùng nàng tiên nhỏ đang sang bến giữa giòng...Ôi! Muôn ngàn lời thơ lai láng!
          Diệu nghe qua cảm phục chàng quân nhân"Tay súng tay đàn"và trong anh có cả một trời thơ bát ngát. Nàng thích thú và tự hỏi lòng :
          -Ta đã yêu chàng lính tài hoa nầy rồi chăng? Nhịp tim đang thổn thức, nàng tha thiết trong vòng tay anh, mắt nhìn đắm đuối vào mắt người yêu, nghe lòng rung động bồi hồi.
            Thiếm Tam và Sen nãy giờ đứng núp bên tàn cây, theo dõi rình rập hai đứa mà Thiếm nghi là "tụi nó" có tâm tình với nhau. Thiếm muốn Trung Úy Bảo phải là của"con gái cưng" của mình, con Diệu bất quá chỉ là được Trung sĩ Hiệp. Hai Mẹ con lén đi theo Bảo và Diệu để rình nghe, Sen quyết dành lấy Trung Úy Bảo. Sen tự đắc nói với Mẹ : - Mẹ chờ coi, con sẽ dành lại anh Bảo!
              Buổi trưa nay Trời nắng dịu. Cơn gió nhẹ thổi rơi rơi những chiếc lá nhỏ trên cành cây, chao nghiêng la đà xuống mặt đất. Ngọn cỏ còn đọng sương đêm, vì tàn lá che mát chưa tan, làm ướt chân nàng thiếu nữ đang đứng đợi "tình nhân". Hôm qua, Sen đã đến trại hẹn Bảo ra đây, dối rằng Diệu muốn gặp chàng một mình nơi thơ mộng. Sen đã ganh tỵ và yêu mê chàng sĩ quan đẹp trai, mà lòng quyết tâm chiếm đoạt. Biết Bảo yêu Diệu, nàng nghĩ kế để làm sao gặp chàng một mình nơi vắng vẻ, để mơn trớn gợi tình. Bảo nghe Diệu nhắn tin, lòng mừng vui hớn hở , nên mau đến nơi hẹn. Từ đằng xa, chàng đã thấy Sen đứng đợi dưới tàn cây, mà không thấy Diệu. Bảo nghĩ rằng chắc nàng (....Xem tiếp kỳ tới


Tin tức cùng thời gian

Không thể tha thứJan 27, 2012
Câu chuyện Khoa Học về cha đẻ thuyết Tương-ĐốiJan 14, 2012
Tổng thống Hàn Quốc : Một tấm gương sángJan 14, 2012
Tôi Chưa Bao Giờ Được Làm VợJan 06, 2012
Bài hát Giáng sinh cho một người Dec 17, 2011
Con gái của rừngJan 08, 2010
Bí quyết trường xuân qua tục ngữ ca dao Dec 20, 2009
Tình không đẹp như thơDec 20, 2009
Đón Tết đầu tiên trên đất MỹDec 20, 2009
Những lá thư chếtDec 18, 2009

Copyright(c) 2009 Viet My Magazine.
Website: www.VietMyMagazine.net | Email: VietMyMagazine@gmail.com
Tòa Soạn I : 1125 E. Passyunk Ave., Philadelphia PA 19147 | Tel: 215.475.7511 - 267.709.9855 | Fax: 215.336.2458
Tòa Soạn II: 6286C Arlington Blvd. - Falls Church, VA 22044 | Tel: 703.962.0607 | Fax: 703.538.2194
Designed by Kulsign