Từ Dục tới Siêu tâm thức

Jan 06, 2012 -

Nguyên tác From Sex to Superconscousness.  Tác giả OSHO

Lời giới thiệu:

Con người bao gồm hai phần: "con" và "người". "Con" hay "con vật" hay "vật" là phần nn tảng “bên dưới” tâm thức mà ta không thể biết, khi mà ta chưa là một với vật, với vạn vật. Còn có người thì còn có vật, bởi tâm phân biệt “người" nghĩa là chưa hợp nhất người và vật nơi cội nguồn bản thể Phật Tánh (hoặc Thái Cực theo như Đạo học). Và sự phân biệt nhị nguyên này làm "con vật" trong ta tìm mọi cơ hội thậm chí nhân danh đạo hạnh hay đạo pháp, để tìm mọi lý do cho sự tồn tại những ham muốn vi tế v dục ẩn tàng từ sự không thân thiện “nhị nguyên” phân biệt này. Đó âu cũng là tâm lựa chọn "làm người" ban đầu hay "định nghiệp" của chính ta...

Chỉ có một cái tâm không còn bản ngã của "người", hay nói cách khác là hoà cùng vạn vật, hợp nhất vô ngã cùng vật, thì sự hồn nhiên trong sáng ban đầu như trẻ thơ trước khi mọi chuyện sinh ra, trước khi "sinh tâm", thì mới có thể làm ta không khởi chút vọng niệm v dục, mới có thể  thân thiện với dục, mới có thể tìm mọi lý do để khước từ dục hay mọi "cơ hội" về dục; bởi không thấy có ta có nó, bởi nó là ta hay mình là người như là âm dương hay vợ chồng trong một gia đình hạnh phúc. Và mọi sự đ kháng với dục đu không còn "sức sống" bởi cái trung tâm hay nn tảng "quyn lực" đã không còn nơi bản ngã tâm trí mà đã hợp một nơi vạn vật hay nơi cội nguồn bản thể Phật tánh bất nhị, vô ngã cả nơi pháp môn đạo pháp ...

                                                                                                                            T.V.

Có hai cách để đạt tới siêu tâm thức, để đạt tới cái tinh tuý của cái ta bên trong: dục và thin. Dục là cánh cửa do tự nhiên đem lại. Dục là quá trình tự nhiên: con vật có nó; chim chóc có nó; cây cối có nó; con người có nó. Chừng nào con người còn chưa lợi dụng cánh cửa tự nhiên cho bản than mình, người đó không ở trên cao so với con vật; người đó không thể vươn lên cao hơn con vật. Cánh cửa đó là có thể tới được với chúng. Cái ngày con người tìm ra cánh cửa mới thì có thể được xem như bình minh của tính người trong người đó. Trước lúc đó, chúng ta còn chưa là người; trước lúc đó, trung tâm của chúng ta trùng với trung tâm của con vật, với trung tâm của tự nhiên. Chừng nào chúng ta còn chưa vươn lên trên điu này, chừng nào chúng ta còn chưa siêu việt lên trên điu này, chúng ta vẫn thực sự ở mức độ của con vật.  V dáng vẻ chúng ta là con người. Chúng ta mặc quần áo cho mình như con người; chúng ta nói ngôn ngữ của con người, nhưng bên trong, tại cốt lõi, tại trung tâm, chúng ta giống như con vật. Và chúng ta có thể chẳng nhiu hơn thế. Đó là lí do cho con vật trong chúng ta bùng ra vào cơ hội sẵn có đầu tiên.

Chúng ta đi tới biết v điu những người vẫn cầu nguyện trong các thánh đường và trích dẫn Gita trong đn đài có khả năng: họ cướp phá; họ chém giết; họ hãm hiếp. Chính những người đã được thấy cầu nguyện trong đn đài và thánh đường mới ngày hôm trước, nay được thấy đang hãm hiếp trên phố. Điu gì đã xảy ra cho họ?

Con người lấy kì nghỉ để không là con người bất kì khi nào có cơ hội nhỏ nhất để buông bỏ nghĩa vụ của mình – và con vật, đã sẵn sàng v phần nó, xồ ra. Con vật bao giờ cũng áy náy để thoát khỏi sự kim chế. Và con người bao giờ cũng căng thẳng - kim chế con vật này, xích nó lại.

Trong đám đông, trong một nhóm, con người thấy cơ hội để ném đi quần áo nhân bản mình đã chấp nhận và để quên đi bản thân mình. Trong đám đông, người đó phát triển dung cảm để quên đi bản thân mình, để quên đi căn cước thực mà người đó đã bị kìm hãm trong đó. Con vật được thả lỏng. Như một cá nhân, không người nào phạm phải nhiu tội lỗi như người đó có trong đám đông. Người cô đơn có đôi chút sợ hãi ai đó có thể nhận ra mình; người đó lo nghĩ v cái mình đang mặc. Người cô đơn sẽ nghĩ trước hết v điu mình định làm; người đó sợ người khác có thể gọi mình là con vật. Nhưng ở giữa đám đông lớn nhiu người thì con người mất căn cước của mình; người đó không lo nghĩ v việc bị làm nhơ chút nào. Thế thì người đó là một phần của đám đông; thế thì người đó làm điu mà mọi người xung quanh người đó đang làm.

Và người đó làm gì? Người đó ném đá, người đó đốt lửa, người đó cưỡng hiếp. Như một phần của đám đông, người đó nắm lấy cơ hội để cho con vật của mình được tự do. Và đó là lí do tại sao, cứ năm đến mười năm, con người lại băn khoăn v chiến tranh, tại sao người đó bao giờ cũng nằm trong chờ đợi, hi vọng cho nổi loạn bùng ra.

Con vật trong con người thất vọng vì sự tù túng thường xuyên; nó tru tréo lên để đòi đi ra. Nhưng chừng nào con vật này còn chưa được chế ngự, chưa bị tiêu diệt, thì tâm thức con người chẳng bao giờ có thể vươn lên trên tính thú vật được Đồng thời, chúng ta lại không nhận biết rằng chẳng cái gì có thể bị phá huỷ bởi việc đè nén; ngược lại, nó được làm mạnh thêm như việc phản động lại. Chúng ta cũng quên mất rằng việc kìm nén cái gì đó lại làm mạnh thêm sự hấp dẫn của chúng ta v nó. Cái chúng ta kìm nén không chỉ trở thành trung tâm của tâm thức chúng ta mà còn chìm vào trong các tầng sâu của tim thức chúng ta. Chúng ta có thể kìm nén nó trong những giờ thức, nhưng ban đêm nó sẽ loé lên qua các giấc mơ của ta. Bên trong nó chờ đợi, băn khoăn toé ra từ cơ hội nhỏ nhặt nhất. Kìm nén sẽ không giải phóng con người khỏi cái gì cả; ngược lại, gốc rễ của nó sẽ ăn sâu thêm vào trong tim thức người đó và đặt bẫy người đó xem như hệ quả. Trong quá trình cố gắng dập tắt dục, con người đã làm bản thân mình vướng víu vào; người đó đã trở nên bị mắc bẫy.

Mặc dầu con vật có những giới hạn của chúng và thời kì của chúng, nhưng con người không bị giới hạn đó. Con người mang dục tính từng giờ trong cả năm. Không có ngoại lệ nào, không con vật nào trong vương quốc loài vật có nhiu dục tính tới mức độ này. Con vật có thời gian đặc biệt cho nó, một thời kì, mùa vụ; nó tới rồi nó đi. Và sau đó con vật không nghĩ v nó nữa. Nhưng nhìn vào điu đã xảy ra cho con người mà xem. Điu con người đã cố gắng kìm nén, đã cố gắng ngăn chặn, lớn vọt trong cả cuộc sống người đó. Nó là núi lửa bao giờ cũng hoạt động.

Bạn đã bao giờ quan sát rằng không con vật nào có dục tính trong mọi lúc không, nhưng con người nghiêng v dục trong mỗi và mọi tình huống? Dâm dục bốc lên bên trong con người, dường như dục là tất cả mọi thứ trong cuộc sống.

Làm sao hư hỏng này xảy tới? Làm sao thảm hoạ này xuất hiện? Tại sao nó đã không xảy ra cho bất kì con vật nào? Chỉ có một nguyên nhân: con người đã làm nhiu nhất để ngăn chặn dục. Và nó đã bùng ra qua toàn bộ nhân cách của người đó theo một cách tương đương.

Chúng ta đã phát triển thái độ lăng mạ đối với nó; chúng ta đã phải làm đê tiện nó; chúng ta đã phải nói xấu nó. Chúng ta phải gọi nó là tội lỗi. Chúng ta đã phải tuyên bố rằng những người mê đắm trong dục là đê tiện, là đáng khinh. Chúng ta đã phải phát minh ra vô số cái tên hèn hạ cho dục để biện minh cho sự ngăn chặn của ta v chúng. Nhưng chúng ta chưa bao giờ lo nghĩ đôi khi rằng những xỉ vả và phản đối này cuối cùng sẽ đầu độc toàn bộ con người chúng ta.

Dục cũng tồn tại trong con vật bởi vì dục là nguồn gốc của cuộc sống, nhưng dâm dục chỉ tồn tại trong con người. Không có dâm dục trong con vật. Nhìn vào mắt con vật mà xem; bạn sẽ không thấy thèm khát ở đó. Nhưng nếu bạn nhìn vào mắt con người bạn sẽ chẳng thấy gì ngoài thèm khát; chẳng có gì ngoài ham muốn thô thiển v dục. Và do vậy, hôm nay, con vật là đẹp theo một cách nào đó, nhưng không có giới hạn cho cái xấu xa và mùi khó chịu của con người, con người kìm nén.

Con người nên đơn giản đến mức người đó có thể đứng lên trần trụi, không mặc quần áo, hồn nhiên và tràn đầy phúc lạc. Một người như Mahavira đảm nhận việc đứng đấy không quần áo và, cũng như vậy, mọi người nên trau dồi tâm tính để người đó cũng có thể đứng đấy không quần áo. Mọi người, cái gọi là người tôn giáo, nói rằng Mahavira đã vứt bỏ quần áo, rằng ông ấy đã bỏ áo quần mặc. Nhưng tôi phủ nhận điu này. Chitta của ông ấy, tâm thức của ông ấy, trở nên trong trẻo, hồn nhiên - thuần khiết như tâm thức của trẻ con - đến mức ông ấy đứng dậy, trần truồng, đối diện với thế giới. Khi không có gì còn lại để che giấu, con người có thể đặt mình trần truồng.

Như tôi hiểu nó, nếu chồng và vợ có thể cố gắng đánh giá cao dục trong hài hoà và với hiểu biết tình yêu lẫn nhau, với cảm giác v nim vui thuần khiết và không có bất kì ý nghĩa u tối nào, thế thì mối quan hệ của họ có thể được biến đổi, được nâng cao. Và sau điu này, có thể là người vợ, cũng người vợ ấy, sẽ có đó, nhưng cô ấy sẽ ở dưới dạng người mẹ! Cùng nhau, điu này có thể xảy ra. Nếu chồng và vợ góp thêm chút ít nỗ lực vào xem xét cuộc sống tình dục của mình với nhau, họ có thể trở thành bạn bè và có thể giúp lẫn nhau biến đổi dục. Và cái ngày chồng và vợ thành công trong việc biến đổi dục, cảm giác biết ơn tràn ngập được sinh ra giữa họ. Tình bạn thực sự nở hoa khi họ trở thành bạn tình trong uy thế, trong siêu việt trên dục. Cái ngày đó, người đàn ông tràn ngập với kính trọng người đàn bà bởi vì cô ấy đã giúp cho anh ta tìm được giải thoát khỏi thèm khát; cái ngày đó, người đàn bà tràn ngập lòng biết ơn với người đàn ông vì việc giải phóng cho cô ấy khỏi đam mê. Từ ngày đó trở đi, họ sống trong hài hoà thực sự của tình yêu, và không còn trong thèm khát nữa. Đây là chỗ bắt đầu của cuộc hành trình mà chồng trở thành thượng đế đối với vợ còn vợ trở thành thượng đế đối với chồng.

Mỗi đứa trẻ trong những năm non trẻ của mình nên được dạy thin, nên được hướng dẫn vào thin. Cáo giáo lí sai chống lại dục nên bị bãi bỏ, và thin nên được dạy.

Thin là cánh cửa tích cực; nó là lối mở cao hơn. Việc chọn lựa giữa dục và thin phải được thực hiện, và thin là phương án cao siêu hơn.

Đừng kết án dục; dạy cho con cái thin. Đối lập với dạy con cái v dục chỉ làm cảnh giác chúng với sự tồn tại của nó. Và đây là cách tiếp cận nguy hiểm cao độ. V sau, điu đó dẫn tới những đồi bại của dâm dục chưa chín muồi.

Cho nên bước đầu tiên hướng tới biến đổi dục là bắt đầu việc thin trong trẻ nhỏ - huấn luyện chúng bình thản và gìn giữ ý định của riêng chúng, dạy chúng im lặng và làm sang tỏ cho chúng v trạng thái vô trí. Mặc dầu trẻ con đã bình thản và an bình theo chuẩn của người lớn, nếu chúng được hướng dẫn theo đúng hướng và được dạy thực hành trầm lặng và thanh thản cho dù một chút xíu mỗi ngày, thì cánh cửa mới sẽ mở ra trước khi chúng tới độ tuổi mười bốn. Thế thì, khi dục ngẩng đầu lên, khi năng lượng này phụt lên và nó tràn đi khắp, nó sẽ chảy qua cánh cửa mới đã được mở ra. Chúng đã hiểu thanh thản, phúc lạc, nim vui, cái vô thời gian và vô ngã của thin từ lâu trước khi biết tới kinh nghiệm dục. Quen thuộc này sẽ ngăn cản năng lượng của chúng khỏi đi vào trong những kênh sai; nó sẽ hướng theo con đường phải.

Thay vì dạy v việc làm yên tĩnh của thin, chúng ta dạy cho con cái ghét dục. “Dục là tội lỗi, dục là bẩn thỉu,” chúng ta nói. Chúng ta bảo nó là xấu xí và tồi tàn; chúng ta nói rằng nó là địa ngục. Nhưng chỉ việc gọi tên thì chẳng làm được bất kì cái gì để thay đổi tình huống thực tại. Ngược lại, con cái trở nên tò mò; chúng muốn biết nhiu v cái địa ngục này, v con quỉ này, v cái thứ bẩn thỉu này làm cho bố mẹ chúng và thầy cô giáo chúng hoảng sợ và kinh hãi. Chúng nhìn vào bất kì đâu và mọi nơi để tìm câu trả lời; chúng áy náy để hiểu chấn động này tất cả là gì. Và trong một thời kì rất ngắn, con cái đi tới nhận ra rằng bản thân bố mẹ chúng cũng đang dính líu vào chính cùng việc theo đuổi đó; ngày và đêm, bố mẹ chúng đang làm chính cái điu chúng không được phép biết gì. Kết quả tức khắc và tự động của khám phá này v sự kiện đó là chấm dứt lòng ngưỡng mộ của chúng với bố mẹ chúng. Nn giáo dục hiện đại không chịu trách nhiệm, như nó nói chung được tin tưởng, đối với việc giảm đi rất nhiu trong kính trọng bố mẹ; bản thân bố mẹ đáng trách v điu này. Con cái nhanh chóng quan sát thấy nghịch cảnh; chúng nhanh chóng đi tới nhận ra rằng bố mẹ chúng hoàn toàn bị nhận chìm trong chính cái điu mà chúng đã được dạy phải ghét bỏ.

Và nhớ, con cái đã mất nim tin của chúng vào bố mẹ thì sẽ không bao giờ có khả năng phát triển bất kì nim tin nào vào Thượng đế. Con cái có thoáng nhìn đầu tiên của chúng vào nim tin, thoáng nhìn đầu tiên của chúng vào Thượng đế, là thông qua bố mẹ chúng. Nếu nim tin này bị tan vỡ, chúng chắc chắn sẽ trở thành kẻ vô thần. Con cái có cách nhận diện đầu tiên của chúng v Thượng đế trong sự ngay thẳng của bố mẹ chúng, và nếu điu đó chứng tỏ là ảo tưởng, thì sẽ khó để hướng những đứa trẻ đó v Thượng đế. Mối quan hệ giữa chúng và Thượng đế sẽ bị tan vỡ bởi vì thiên thần đầu tiên của chúng đã phản bội chúng, bởi vì mẹ và bố chúng đã chứng tỏ là không đáng kính trọng.

Chúng ta không cần kìm nén này v dục; việc làm sang tỏ dục là nhu cầu của giờ này. Ngay khi con cái chín muồi, ngay khi chúng đòi hỏi, bố mẹ nên đặt ra các sự kiện chính của cuộc sống trước chúng theo một cách có thể chấp nhận được. Điu này nên được làm trước khi con cái trở thành tò mò không cần thiết hay có hại, trước khi chúng bắt đầu nuôi dưỡng sự hấp dẫn không lành mạnh có thể dẫn chúng tới việc thoả mãn tính tò mò của chúng trong những chỗ sai.

Ngoài ra, như trường hợp ngày nay, con cái tìm ra điu chúng muốn biết, nhưng chúng tìm nó từ những người sai, chúng tìm nó từ những điu kiện bất thường và qua những thực hành nguy hiểm. Những cách thức này là bất lợi và gây tác hại. Các kết quả gây đau đớn và hành hạ chúng trong phần còn lại cuộc đời chúng, và cuối cùng bức tường xấu hổ và bí mật tồn tại giữa con cái và bố mẹ chúng. Bố mẹ không bao giờ biết v cuộc sống dục của con cái mình, cũng như con cái dốt nát v cuộc sống dục của bố mẹ chúng. Xa lánh nẩy sinh từ trò chơi trốn tìm này quả thực rất nguy hiểm. Con cái phải được giáo dục đúng đắn v dục; chúng phải được trao cho việc giáo dục đúng đắn. Một giờ im lặng mỗi ngày sẽ gìn giữ năng lượng. Và thế thì, vào độ tuổi mười bốn, một con sóng sẽ dâng lên và mở tung cánh cửa của thin - trạng thái đó của thin nơi con người chạm tới cái vô thời gian và vô ngã, nơi người đó thoáng thấy linh hồn, nơi người đó thoáng thấy điu Tối thượng. Sự gặp gỡ với thượng đỉnh đó trước khi kinh nghiệm dục sẽ đặt dấu chấm hết cho cái xô đuổi điên khùng theo dục; năng lượng sẽ tìm ra con đường tốt hơn, phúc lạc hơn, cao quí hơn.

Đây là giai đoạn thứ nhất trong quá trình vô dục: siêu việt lên dục. Và con đường là thin.

Nn tảng thứ hai là yêu. Con cái nên được dạy v yêu từ hồi còn thơ. Nỗi sợ thông thường là ở chỗ việc dạy yêu sẽ đưa con người vào trong mê cung của dục. Nhưng nỗi sợ này không có căn cứ. Việc dạy v dục có thể dẫn con người tới yêu, nhưng việc dạy v yêu sẽ không bao giờ lôi người đó vào trong dâm dục cả. Chân lí là xung đột với nim tin nói chung. Năng lượng dục được biến đổi thành tình yêu.

Con người có khả năng trải rộng tình yêu cho những người quanh người đó theo tỉ lệ trực tiếp với tình yêu phát triển bên trong người đó. Những người trống rỗng tình yêu trút đầy với dục. Và họ vẫn còn là tâm trí hướng dục. Người càng ít yêu, người đó càng nhiu ghét; càng ít tình yêu có trong cuộc sống con người, cuộc sống người đó sẽ càng nhiu thù hận. Và những người trống rỗng tình yêu tràn đầy với ghen tuông theo cùng mức độ. Người càng ít tình yêu người đó lại càng biết nhiu xung đột. Người lo nghĩ và bất hạnh tỉ lệ trực tiếp với việc thiếu tình yêu trong cuộc sống của họ. Và người càng bị nhận chìm nhiu bởi lo nghĩ, ghen tị, phù phiếm, nói dối và những điu như vậy, năng lượng của người đó càng sẽ bị yếu đi nhiu, sẽ trở thành ẻo lả và nhu nhược; người đó sẽ căng thẳng vào mọi lúc. Và lối ra duy nhất cho nhóm xúc động thô thiển, thô bỉ, thấp kém, đê tiện này là dục.

Người tràn đầy tình yêu, người ấy ở chiu sâu của sự mãn nguyện, chiu sâu của sự thoả mãn, của nim vui, của cảm giác đạt tới mà người ấy sẽ tìm thấy trong trung tâm trái tim mình. Người chứng ngộ như vậy sẽ không bận tâm tới dục; người đó thậm chí sẽ không phải cố gắng để không nhìn vào chiu hướng của nó. Bởi vì sự mãn nguyện và phúc lạc được tìm thấy trong dục là có sẵn mãi mãi cho người đó từ tình yêu.

Một lữ khách có học có lần tới thăm một thầy tu, nhà sư khổ hạnh, vô dục. Bởi lí do nào đó người này thấy khó chịu, có lẽ bởi vì cuộc hành trình khó khăn, và người đó giận dữ tháo đôi giầy ra, quăng chúng vào góc nhà và xô cửa mở bằng tiếng động mạnh. Trong giận dữ, người này đã cởi đôi giầy của mình ra như thể giầy là kẻ thù tồi tệ nhất của mình. Người ấy thậm chí sẽ mở cửa ra dường như có sự thù địch lớn lao giữa người đó và cái cửa. Người này lao qua cửa mở, đi vào, và bầy tỏ sự kính trọng của mình với ông thầy tu.

Ông thầy tu nói, “Không, ta không chấp nhận sự kính trọng của anh. Trước hết hãy đi ra xin lỗi cánh cửa và đôi giầy di đã.”

“Có chuyện gì sai với thầy vậy?” người đó hỏi. “Xin lỗi cánh cửa sao? Và với cả đôi giầy nữa sao? Tại sao? Chúng có sống không?”

Ông thầy tu đáp, “Anh đã không xem xét rằng khi nào anh đem sự giận dữ của mình ra khỏi các vật vô tri vô giác kia. Anh ném mạnh đôi giầy xuống cứ dường như chúng đã phạm tội gì đó, và anh đã mở cửa theo cách nó dường như là kẻ thù của anh. Khi anh có thể nhận ra tính cá nhân của chúng bằng việc rút cơn giận của anh ra khỏi chúng, thì anh cũng nên được chuẩn bị để xin lỗi chúng. Xin anh hãy đi ra trao cho chúng lời xin lỗi của mình. Bằng không ta không có ý sẵn sàng tiếp tục cuộc nói chuyện này với anh.”

Lữ khách hình dung ra rằng vì mình đã tới từ xa để gặp ông thầy tu lừng lẫy này, cho nên sẽ là lố bịch mà chấm dứt việc đối thoại với vấn đ tầm thường thế, cho nên anh ta đi tới đôi giầy và với tay khoanh trước ngực, nói, “Các bạn, tôi xin lỗi v sự xấc láo của mình.” Với cánh cửa anh ta nói, “Xin lỗi. Thật là sai lầm đẩy cửa như vậy trong giận dữ.”

Một khoảnh khắc tuyệt vời cho anh ta!

Trong hồi kí của mình lữ khách này đã viết rằng ban đầu anh ta cảm thấy rất lố bịch, nhưng rồi khi anh ta đã kết thúc việc đưa ra lời xin lỗi thì cái gì đó mới đã rạng lên trong anh ta: anh ta cảm thấy bình thản thế, thanh thản thế, an bình thế.

Điu đó vượt ra ngoài những tưởng tượng hoang dại nhất mà con người có thể cảm thấy tĩnh lặng thế, bình tĩnh thế và vui vẻ thế chỉ bằng việc xin việc tha thứ của cánh cửa và đôi giầy.

Sau khi anh ta đã đưa ra lời xin lỗi, anh ta đi vào và ngồi xuống bên cạnh ông thầy tu, ông này bắt đầu cười và nói, “Bây giờ thì được rồi. Bây giờ anh đã hoà hợp. Bây giờ chúng ta có thể nói chuyện. Bây giờ anh đã bầy tỏ được tình yêu nào đó và không nặng gánh. Bây giờ có thể có mối quan hệ giữa chúng ta.”

Nguyên tắc này không chỉ cho tình yêu riêng con người, nó là vấn đ v tràn ngập với tình yêu. Tình yêu có dòng chữ “bởi vì” và “do đó” gắn kèm với nó là bị đặt tên sai. Tình yêu nên vô động cơ; nó không nên bị sa lầy vào những lí do.

Người mẹ nói, “Mẹ chăm sóc con; mẹ nuôi nấng con, do đó hãy yêu mẹ.” Cô ấy đang đưa ra lí do. Và do đó, tình yêu chấm dứt. Nếu đứa trẻ bị bó buộc, nó có thể phải bầy tỏ một cách miễn cưỡng sự yêu mến nào đó bởi vì cô ấy là mẹ nó, nhưng mục đích của việc dạy tình yêu lại không phải là bắt buộc đứa trẻ phải bầy tỏ tình yêu vì lí do nào đó, mà để tạo ra môi trường trong đó đứa trẻ sẽ tràn đầy tình yêu. Cần phải làm cho bạn hiểu rằng sự trưởng thành của đứa trẻ, toàn bộ nhân cách của nó, toàn bộ tương lai của nó, đu phụ thuộc vào nim vui này ở việc yêu mến bất kì ai hay bất kì cái gì nó gặp - dù đó là tảng đá, con người, đoá hoa, con vật, bất kì cái gì. Vấn đ không chỉ là yêu con vật hay đoá hoa hay mẹ nó hay ai đó khác, toàn bộ vấn đ là để cho đứa trẻ được tràn đầy tình yêu. Phụ thuộc vào điu này không chỉ tương lai của nó, mà cả tương lai của nhân loại. Khả năng cực kì lớn lao cho việc nở hoa của nim vui và hạnh phúc trong cuộc sống con người tuỳ thuộc vào bao nhiêu tình yêu có đấy bên trong người đó. Người đang yêu cũng có thể được giải phóng khỏi tình dục. Nhưng chúng ta không ban tặng tình yêu; chúng ta không sốt sắng vì tình yêu.

Khả năng của dục trong cuộc sống con người nhỏ đi khi tình yêu tăng lên bên trong người đó. Tình yêu và thin sẽ mở ra cánh cửa đó, cánh cửa tới Thượng đế. Cùng nhau, tình yêu và thin chạm tới Thượng đế, và thế thì vô dục nở hoa trong cuộc sống con người.

( Trích lược from http://oshovietnam.wordpress.com/2010/05/07/ducsieutamthuc/ )


Tin tức cùng thời gian

Sự Hoàn Thiện Của Tinh TấnFeb 20, 2012
HY VỌNGFeb 20, 2012
Tại sao chúng ta chọn bất hạnhFeb 13, 2012
NHẪN NHỤCFeb 13, 2012
HÀNH ĐỘNG VÀ Ý TƯỞNGFeb 01, 2012
Từ Dục tới Siêu tâm thứcJan 06, 2012
BẢN NGÃ LÀ GÌ ?Dec 20, 2011
SỢ HÃIDec 11, 2011
TẢN MẠN VỀ TÂM ÝDec 11, 2011
TÂM TÌNH MÙA VỌNGDec 01, 2011

Copyright(c) 2009 Viet My Magazine.
Website: www.VietMyMagazine.net | Email: VietMyMagazine@gmail.com
Tòa Soạn I : 1125 E. Passyunk Ave., Philadelphia PA 19147 | Tel: 215.475.7511 - 267.709.9855 | Fax: 215.336.2458
Tòa Soạn II: 6286C Arlington Blvd. - Falls Church, VA 22044 | Tel: 703.962.0607 | Fax: 703.538.2194
Designed by Kulsign